Có những buổi sáng… không chỉ là một buổi sinh hoạt dưới cờ.
Mà là một hành trình chạm đến trái tim…
Chuyên đề “Đánh thức lòng biết ơn” đã khép lại, nhưng những cảm xúc lắng đọng thì vẫn còn ở lại trong mỗi thầy cô và các em học sinh.
Ở đó, không chỉ có những trò chơi…
Không chỉ có những tiếng cười…
Mà còn có cả những phút giây lặng đi…
Khi các em nhận ra rằng:
Mình đang hạnh phúc hơn rất nhiều bạn nhỏ ngoài kia…
Khi các em lần đầu đặt mình vào vị trí của cha mẹ…
Để hiểu rằng đằng sau những lời nhắc nhở là biết bao yêu thương và lo lắng…
Khi những đôi bàn tay nhỏ bé, bịt mắt… vẫn cố gắng tìm kiếm người thầy, người cô của mình…
Bởi trong trái tim các em – hình ảnh thầy cô luôn rất rõ ràng…
Khi những dòng chữ nắn nót trên “cánh thiệp từ trái tim” được viết ra…
Có thể là lời cảm ơn…
Có thể là lời xin lỗi…
Hay chỉ đơn giản là: “Con yêu bố mẹ”, “Em yêu thầy cô”…
Những điều tưởng chừng rất nhỏ…
Nhưng lại đủ để làm ấm cả một ngày… và có thể là rất nhiều ngày sau đó…
Chuyên đề không chỉ dừng lại ở một hoạt động…
Mà là sự khởi đầu cho một thói quen đẹp:
Biết nói lời yêu thương – biết bày tỏ lòng biết ơn – biết sống chậm lại để cảm nhận…
Xin trân trọng cảm ơn các thầy cô giáo, các em học sinh, các bậc phụ huynh và tất cả những người đã cùng tạo nên một chương trình đầy ý nghĩa
Hy vọng rằng… từ hôm nay…
Những lời “cảm ơn”, “xin lỗi”, “con yêu bố mẹ”…
Sẽ được nói ra nhiều hơn, tự nhiên hơn… mỗi ngày.
Bởi lòng biết ơn… khi được đánh thức… sẽ trở thành ánh sáng nuôi dưỡng tâm hồn.








































