Ngày xưa trên thiên đình, có một người đàn bà nấu ăn rất giỏi nên được giao việc trông coi bếp ăn cho Ngọc Hoàng. Tuy vậy, bà lại tham ăn, thường xuyên ăn vụng và lấy trộm rượu thịt. Bà lại yêu một lão chăn ngựa nghèo khổ, nghiện rượu và mê ăn ngon. Vì chiều chuộng ông ta, bà không ngần ngại lấy cắp ngự thiện để đưa cho ông ăn uống.
Một hôm, khi thiên đình mở tiệc lớn, bà vẫn lén đưa rượu cho lão chăn ngựa và giấu ông trong kho. Vì quá đói và thèm ăn, ông ta đã lẻn ra ăn vụng những món ngon chuẩn bị dâng Ngọc Hoàng. Khi dâng tiệc, mọi người phát hiện các món ăn đã có ai ăn trước đó khiến Ngọc Hoàng nổi giận. Biết mình sai, người đàn bà cúi đầu nhận tội.
Cả hai người bị phạt đày xuống trần gian hóa thành cây chổi – suốt đời phải làm việc nặng nhọc, luôn tay quét rác mà không được nghỉ. Về sau, vì thương tình, Ngọc Hoàng cho họ được nghỉ ba ngày Tết, nên người Việt có tục kiêng quét nhà trong ba ngày Tết.
Giá trị nhân văn của truyện:
Truyện phê phán thói tham ăn, ích kỷ và không biết giữ bổn phận, đồng thời nhắc nhở con người phải sống có kỷ luật, biết kiểm soát ham muốn. Qua hình ảnh cây chổi, truyện dạy ta quý trọng lao động và giữ gìn phẩm hạnh trong cuộc sống.